Home Công việcChuyện công sở Ngày Đầu Đi Làm Bị Xa Lánh Vì Đã Phạm Những Điều Tối Kỵ | Chuyện Công Sở (Kỳ 6)

Ngày Đầu Đi Làm Bị Xa Lánh Vì Đã Phạm Những Điều Tối Kỵ | Chuyện Công Sở (Kỳ 6)

by Hoàng Khôi Phạm
Ngày Đầu Đi Làm Bị Xa Lánh Vì Đã Phạm Những Điều Tối Kỵ

Là sinh viên chân ướt chân ráo bước ra khỏi cổng trường đại học, tôi đặt hy vọng rất lớn vào tương lai của mình. Nhận được mail báo đậu phỏng vấn, tôi rất vui mừng và hình dung ra rất nhiều điều tốt đẹp khi lần đầu tiên đi làm. Tuy nhiên, vì phạm phải những điều tối kỵ trong công sở vào ngày đầu đi làm nên tôi đã bị mọi người xa lánh, suýt nữa phải nghỉ việc.

>> Ngày đầu đi làm, tôi như bước vào một thế giới khác, thật lạ lẫm | Chuyện công sở (kỳ 3)

1. Ngày đầu đi làm lại đến muộn

Ngày đầu đi làm, tất nhiên tôi đã chuẩn bị quần áo từ tối hôm trước, đã đặt sẵn đồng hồ báo thức. Thế nhưng do chủ quan, không lường trước được sẽ bị kẹt xe vào giờ cao điểm nên tôi đã đến trễ 5 phút. Cũng hơi ngại nhưng không thấy mọi người nói gì, mấy chị bên phòng nhân sự chỉ nhắc nhẹ là ngày mai nhớ đi làm đúng giờ thôi. Thế nhưng sau khi bị mọi người xa lánh, tôi hỏi nhỏ chị nhân sự thì mới biết là việc đi muộn ngay ngày đầu tiên đã tạo ấn tượng xấu cho tôi trong mắt đồng nghiệp, đặc biệt là các chị 8x đã có thâm niên làm việc gần 10 năm ở đây.

2. Im lặng, lầm lì vào ngày đầu đi làm

Ngày đầu đi làm, tôi mang trong mình cảm giác ngại ngại, không dám mở miệng ra giao tiếp nhiều với ai, chỉ khi có ai bắt chuyện trước thì tôi mới đáp lại. Hoặc có vấn đề gì liên quan đến công việc mà tôi chưa rõ thì tôi mới mở miệng ra hỏi. Còn lại hầu như suốt 8 tiếng tôi chẳng nói gì, chỉ im lặng, lầm lì suốt thôi. Rồi đi thang máy gặp anh kia, chị nọ nhìn quen quen, biết là chung công ty nhưng chưa nói chuyện bao giờ nên tôi cũng chẳng chào hỏi, vờ như không biết. Thế là mang tiếng xấu. Nhưng chung quy lại thì lỗi cũng do mình.

>> Mới ra trường, tôi đối mặt mới cảnh ma cũ bắt nạt ma mới như thế nào? | Chuyện công sở (kỳ 1)

3. Không ăn trưa chung với mọi người

Vào giờ ăn trưa, hơn một nửa nhân viên công ty sẽ order đồ ăn rồi cùng ngồi ăn trưa tại bàn ăn. Còn một số ít anh chị thì đi ra ngoài ăn chung với nhau. Tôi thì vẫn tâm lý ngại ngùng, lủi thủi đi ăn một mình. Có lần được một anh đồng nghiệp rủ đi ăn thì tôi lại từ chối vì không thích ăn món đó. Ôi thật là ngu ngốc. Tự nhiên lại tự xa lánh mọi người. Chả trách gì mọi người xa lánh lại tôi. Trong khi vào chung đợt với tôi có 2 bạn nữa, họ luôn đi ăn chung với các anh chị trong công ty rồi nhanh chóng thân thiết với nhau, rồi được các anh chị ấy chỉ bảo rất nhiệt tình trong công việc luôn.

4. Đứng lên về đúng giờ vào ngày đầu đi làm

Ngày đầu đi làm, tôi luôn tự hỏi “Ủa sao đến giờ về mà chẳng ai đứng lên đi về?” Ngồi giả vờ chờ thêm 10 phút cũng chả thấy động tĩnh gì, thôi tôi cũng chả có việc gì để làm nên đứng lên đi về luôn. Ngày nào cũng thế. Và thế là tôi bị mọi người đánh giá là một nhân viên không nhiệt huyết với công việc, người mới mà ngày nào cũng đứng lên đi về trước người cũ, chẳng chịu ở lại học hỏi thêm về sản phẩm công ty hoặc quan sát xem các anh chị có cần hỗ trợ thêm công việc gì không. Chưa kể đến việc buổi tối sau giờ làm mọi người cũng hay rủ nhau đi ăn uống, tôi về sớm thì xem như đã tự tách mình ra khỏi tập thể luôn rồi.

Tổng kết

Sở dĩ tôi biết mình bị xa lánh bởi đã vi phạm 4 điều tối kỵ này trong ngày đầu đi làm là nhờ chị nhân sự đã nhắn tin nói nhỏ cho tôi. Thật sự khi đọc tin nhắn tôi rất bất ngờ, vì không nghĩ rằng chính bản thân mình đã làm mình bị mọi người xa lánh. Trước khi chị ấy nhắn tin, thật sự tôi chưa hề nhận thức được hậu quả tai hại của những hành động ngu ngốc ấy. Thậm chí tôi còn nghĩ mọi người sao mà kỳ cục quá, sao tự nhiên lại xa lánh mình, tôi còn định xin nghỉ việc để tìm một công ty khác nữa cơ.

>> Ra trường, đi làm ngay mùa COVID-19, công ty giảm lương – Nên làm tiếp hay nghỉ? | Chuyện công sở (kỳ 2)

May mắn thay nhờ chị nhân sự nên tôi đã kịp nhận ra sai lầm của mình. Hôm sau, tôi thay đổi ngay lập tức, sáng bước chân vào công ty tôi chào hỏi từng người một, buổi trưa tôi đặt đồ ăn chung với mọi người, buổi tối ở lại hỗ trợ các anh chị các công việc cần thiết rồi cùng đi ăn tối với nhau. Chắc các anh chị cũng bất ngờ vì sự thay đổi của tôi, nhưng không ai hỏi tại sao cả, mọi người chỉ tự động thân thiết với tôi hơn thôi. Và tôi đã cảm nhận được trọn vẹn niềm vui trong công việc, mỗi ngày đi làm là một ngày vui chứ không còn cảm giác bị xa lánh như trước nữa.

Hỏi đáp nhanh

À, nếu các em có những băn khoăn, trăn trở về chuyện học hành, thi cử, định hướng nghề nghiệp,… thì đừng ngại hỏi anh tại đây nhe https://bit.ly/TTVD-HoiDap


👍🏻 Like page Tự Tin Vào Đời để không bỏ lỡ các bài viết mới về kinh nghiệm học tập, ứng tuyển, làm việc và những lời khuyên hữu ích để sinh viên tự tin bước vào đời.
👥 Vào group Tự Tin Vào Đời để được sửa CV, hỏi đáp nhanh về học hành, thi cử, công việc,…
👤 Tác giả: Hoàng Khôi Phạm – Profile tác giả tại đây.

Có thể bạn sẽ thích